verb (فعل)commonpast (گذشته): stungpast participle (مفعولی): stung-ing (حال): stinging3rd (سوم): stings
فعل — نیش زده
نیش زدهدردناک شده
گذشته فعل sting؛ باعث شدن احساس تیز یا دردناک مثل نیش زدن یا گاز گرفتن.
Past tense of sting: to have caused a sharp, painful feeling as from a sting or bite.
«زنبور او را نیش زد.»
“He was stung by a bee.”
«هنگام باغبانی نیش خوردم.»
“I got stung while gardening.”
تفاوت با واژههای مشابه
bitten— گاز گرفته شده
غیررسمی. نزدیک به 'stung' ولی معمولاً به گاز گرفتن دندان اشاره دارد.
Informal. Close to 'stung' but usually refers to teeth bites, not stings.